Phan Châu Trinh 12b3 - Niên Khoá 71-72

Phan Châu Trinh - 12b3 Niên Khoá 71-72


Sân trường ngày xưa
 
Thật đúng như câu nói:
Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò
 
 
 
 
 
Thư ngỏ, 
 

Những kỳ niệm trường lớp thời trung học có lẽ là những gắn bó khó quên nhất trong đời học sinh. Bởi đó là thơì gian lâu nhất mà bạn bè cùng trang lứa thường gặp nhau. Bạn có thể là dân còn thò lò mũi xanh mới giã từ những nghịch ngợm, những non nớt thời tiểu học để tập tễnh bước vaò ngôi trường lớn với đồng phục quần xanh áo trắng như một dấu hiệu, một bước ngoặc nhỏ trưởng thành trong đời. Bạn có thể là dân nhảy dù từ các trường bạn lân cận vì gia đình, vì trường lớp đổi thay, ngơ ngác giữa sân trường lạ thứ hai chào cờ trắng tinh sắc aó màu quần.  Bạn có thể là người đành đoạn bỏ trường mà đi vì thời cuộc…

Thâm niên nhất cũng bảy năm lẻ bên nhau. Sơ giao nhất cũng hai đến ba năm gọi là làm quen. Càng bên nhau lâu, kỳ niệm càng đầy, càng nhiều. Càng bên nhau lâu, tình thân bằng hữu càng kết chặt.  Lâu hay mau gì cũng đã bên nhau maì không biết bao nhiêu đũng quần, chia không biết bao nhiêu buồn vui thời niên thiếu. 

Nhớ lại những kỷ niệm một thời, nhắc lại những hình ảnh đậm nét, trao đổi những hiểu biết, những khía cạnh khác nhau của cuộc sống thường nhật, giải trí với nhau một truyện cười một đoạn phim, thưởng thức với nhau những hình ảnh nghệ thuật, những nét nhạc gía trị, trang nhà 12b3pct-72 ra đời từ những thôi thúc nối laị những sinh hoạt cuà bạn bè, cũng như các thầy cô giáo và các thân hữu gần xa.

 
Hy vọng trang nhà 12b3pct-72 là một góp mặt gần gũi nhất để cho đời sống chúng ta luôn tốt đẹp. 

Trân trọng,
Nhóm chủ biên
.
 
Bạn bè thưở nào
 
 
 
 
Bách và Lý
Đà Lạt

Ngày họp mặt lớp 12b3 tại San Jose - California
 
12b3 họp mặt tại Đà Nẵng - Việt Nam
 
Tình bạn là một phần định lý
Mong cho cuộc sống hãy chứng minh
Hãy bên nhau như những vẽ phương trình
Và cao đẹp như những hàng đăng thức

Vạn lý phong sương vạn lý sầu
Tìm người tri kỉ biết tìm đâu
~Sưu tầm
MỘT LẦN ĐI


Thôi bỏ đó ngôi trường hoa phượng đỏ
Hành lang dài ôm nỗi nhớ mênh mông
Thầy ra đi với nỗi buồn kết trái
Rồi muôn năm vẫn canh cánh bên lòng

Thôi bỏ đó những giờ chơi giờ học
Tiếng trống ban mai áo trắng ngập ngừng
Lối cát buồn chợt nức nở bâng khuâng
Thầy cúi xuống nghe tuổi mình trĩu nặng
 


Khi bỏ đó học trò dăm đứa nhớ
Vài đứa thương và vạn đứa vô tình
Ân nghĩa ấy sẽ phai vàng như lá
Đã nhủ lòng sao cứ thấy rưng rưng

Lòng các em ngày mai còn có nhớ
Hay tan đi như bụi phấn thầy xưa
Bốn mươi năm tiếng thầy vang vọng đó
Còn gì không hay không một âm thừa

Rồi mai mốt có ai về trường cũ
Nhắn giùm cho mầu bướm cũ hoa xưa
Có một lần có một người để đó
Cả cuộc đời khi cất buớc phiêu lưu .

~ Trần Hoan Trinh
(Bút hiệu của GS Trần Đại Tăng)

 
Bạn bè 36 năm trước - 1969
 
 
 
Thầy Phương và Phu Nhân
 
 
  
Ta một đời trông đợi tri âm
Bạn cũ bỏ đi xa mặt cách lòng
Thèm một tiếng đàn tâm giao đồng điệu
Chỉ thấy ngút trời khói toả mây giăng
 
~Trần Hoan Trinh